Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng | Văn mẫu

Đề bài: Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng

Bài làm

I.   Tìm hiểu chung

1.   Tác giả:

–   Vũ Trọng Phụng (1912 – 1939), sinh ra tại Hà Nội, trong một gia đình nghèo.

–   Ông là nhà văn hiện thực xuất sắc trước Cách mạng tháng Tám.

–   Ông là một cây bút về tiểu thuyết, truyện ngắn và nhất là phóng sự.

–   Các tác phẩm: Cạm bẫy người (1933), Giông tố, Số đỏ…

2.   Tác phẩm:

–   Đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” thuộc chương XV của tác phẩm “Số đỏ”.

–   Tiểu thuyết Số đỏ được đăng báo năm 1936, là một tác phẩm xuất sắc của văn xuôi Việt Nam.

Soạn bài hạnh phúc của một tang gia

Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng

II.   Đọc – hiểu văn bản

Câu 1: Ý nghĩa nhan đề của đoạn trích:

–   Cách đặt tên nhan đề gây cảm giác tò mò, gây ra nghịch lý “tang gia” mà lại có hạnh phúc.

–   Mâu thuẫn có trong nhan đề, nhà có tang nhưng mỗi thành viên có trong gia đình đều có những niềm vui riêng, ý đồ riêng…

–   Dựng lên bối cảnh của một tang gia bối rối nhưng bối rối và bận rộn vì những ý đồ riêng, linh đình như một đám hội.

–   Tiêu đề vừa mang tính mỉa mai, hài hước.

Câu 2: Niềm hạnh phúc của mọi người trong gia đình trước cái chết của cụ tổ:

–   Niềm vui chung là vì lời di chúc của cụ tổ thành hiện thực, con cháu được chia gia tài.

–   Niềm vui vì có dịp để phô trương cái hiếu nghĩa giả tạo của chính mình.

–   Con cháu cảm thấy hạnh diễn và hạnh phúc là dịp mà con cháu trưng diện những bộ trang phục, mốt thời thượng.

–   Cậu Tú Tân sung sướng vì được sử dụng chiếc máy ảnh đã lâu không dùng đến..

–   Những người đi dự đám ma:

+   Hai viên cảnh sát Min Đơ, Min Toa được thuê giữ trật tự cho đám tang.

+   Bạn bè cụ cố Hồng thì có dịp phô trương đủ thứ huân chương, kiểu quần áo, đầu tóc…

+   Những người phụ nữ, gái trai thanh lịch thì được dịp hẹn hò, bình phẩm nhau…

=> Châm biếm, phê phán một xã hội thực dân Âu hóa rởm với những lố lăng, đồi bại về đạo lí và nhân cách của con người.

Câu 3: Cảnh đám ma gương mẫu:

–   Đám ma được tổ chức như đám rước, vừa lộn xộn lại vừa lố bịch…

–   Khung cảnh nhộn nhịp, đông vui, kệch cỡm…

–   Một đám ma to tát có thể làm cho người trong quan tài mỉm cười sung sướng.

–   Đám ma gương mẫu, cả gia đình diễn chuyên nghiệp, những kẻ trơ tráo, thất đức…

=> Đám ma như một tấn hài kịch vừa lố bịch vừa rởm đời của xã hội thượng lưu rởm bấy giờ.

Câu 4:  Xã hội trong tác phẩm:

–   Một xã hội suy tàn, chế độ thối nát.

–   Một xã hội mà đồng tiền làm lu mờ tất cả con người.

–   Xã hội bát nháo, nhiều kẻ bịp bợm, lẳng lơ lại được tôn lên.

Câu 5: Nghệ thuật trào phúng đặc sắc trong đoạn trích:

–   Tình huống trào phúng cơ bản triển khai những mâu thuẫn tạo nên màn hài kịch lớn

–   Thủ pháp cường điệu, nói ngược, mỉa mai…

–   Con mắt tinh đời đã miêu tả những nét riêng, tạo nên những yếu tố hài hước gây cười…

III.   Tổng kết:

1.   Nội dung:

–   Đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” tác giả đã phê phán mãnh liệt bản chất giả dối, sự lố lăng, đồi bại của xã hội thượng lưu.

2.   Nghệ thuật:

–   Nghệ thuật trào phúng đặc sắc.

–   Giọng văn mỉa mai, châm biếm

–   Vận dụng thủ pháp cường điệu, nói quá một cách linh hoạt.

–   Nghệ thuật xây dựng và miêu tả nhân vật.

Loan Trương

>>> XEM THÊM : 

Post Author: Loan Nguyễn Thị

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *