Soạn bài chữ người tử tù của Nguyễn Tuân | Làm văn mẫu

Đề bài: Soạn bài chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Bài làm

I.   Tìm hiểu chung

1.   Tác giả:

–   Nguyễn Tuân (1910 – 1987) quê ở quận Thanh Xuân, Hà Nội.

–   Cầm bút viết văn từ 1935 và nổi tiếng với các tác phẩm bút ký, tùy bút…

–   Các tác phẩm: Vang bóng một thời, một chuyến đi, tùy bút Sông Đà…

–   Năm 1996 ông được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật.

2.   Tác phẩm:

–   Được rút ra từ tập truyện “Vang bóng một thời” (1938).

–   Bố cục: 3 phần

+   Phần 1 (Từ đầu đến “.. rồi sẽ liệu”): Cuộc gặp gỡ giữa Huấn Cao và viên quản ngục.

+   Phần 2 (Tiếp cho đến “…trong thiên hạ”): Mong muốn của viên quản ngục muốn Huấn Cao cho chữ.

+   Phần 3 (Còn lại): Cảnh cho chữ.

Soạn bài chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

soạn bài chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

II.   Đọc – hiểu văn bản

Câu 1: Tình huống truyện trong tác phẩm:

–   Cuộc gặp gỡ giữa Huấn Cao và viên quản ngục:

+   Là cuộc gặp gỡ giữa một người có tài hoa hơn người lại là tử tù, còn người yêu mến cái đẹp thì lại là viên quản ngục.

+   Sự đồng điệu về tâm hồn yêu cái đẹp.

+   Họ gặp gỡ nhau ở nơi tù ngục tối tăm, chật hẹp..

–   Tác dụng của việc xây dựng tình huống:

+   Khắc họa sự đối lập giữa hai nhân vật.

+   Làm nổi bật vẻ đẹp về nhân cách cũng như tài năng của Huấn Cao.

+   Sáng tỏ tấm lòng của viên quản ngục.

Câu 2: Vẻ đẹp độc đáo của hình tượng Huấn Cao:

–   Là một nghệ sĩ tài hoa: viết chữ đẹp và nhiều người mơ ước

–   Có khí phách hiên ngang, là một anh hùng.

–   Coi khinh tiền bạc, không khuất phục trước quyền thế.

–   Có thiên lương trong sáng và cao đẹp 

Câu 3: Phẩm chất của viên quản ngục:

–   Vốn thân phận là một người quản ngục nhưng lại có thú vui tao nhã đó chính là chơi chữ.

–   Ông là người biết trân trọng tài năng và những giá trị của con người.

–   Ông có ước nguyện thanh cao đó chính là xin được chữ của ông Huấn Cao.

–   Hành động của viên quản ngục đối với Huấn Cao cho thấy ông là một người có nhân cách tốt đẹp, là một quản ngục có trách nhiệm.

–   Sống ở nơi tối tăm nhưng vẫn giữ được phẩm chất tốt đẹp.

Câu 4:  Cảnh cho chữ:

–   Thời gian: vào lúc đêm khuya vắng vẻ.

–   Hoàn cảnh: đêm trước ngày Huấn Cao bị đem ra pháp trường hành quyết.

–   Không gian: trong buồng giam chật hẹp, ẩm ướt, đầy phân chuột, gián.

–   Nhân vật:

+   Huấn Cao, là kẻ cho chữ, đang đeo gông, chân vướng xiềng xích, tư thế uy nghi, tự tại.

+   Thầy thơ lại run run bưng chậu mực.

+   Viên quản ngục khúm núm, vái lạy.

–   Trật tự, kỷ cương trong nhà tù bị đảo người: người tử tù là kẻ cho chữ, sáng tạo cái đẹp, răn dạy cai ngục.

=> Cảnh tượng xưa nay chưa từng có.

Câu 5: Bút pháp xây dựng nhân vật và tả cảnh:

–   Nhân vật được xây dựng bằng bút pháp lãng mạn.

–   Đặt nhân vật vào tình huống truyện độc đáo để khắc họa hình tượng nhân vật, tính cách và phẩm chất của nhân vật.

–   Nghệ thuật miêu tả cảnh vật: nghệ thuật tương phản, đối lập giữa ánh sáng >< bóng tối, hoàn cảnh >< tính cách, cái xấu >< cái đẹp.

III.   Tổng kết:

1.   Nội dung:

–   Truyện ngắn “Chữ người tử tù” đã xây dựng hình ảnh về người tử tù với nghệ sĩ tài hoa, hiên ngang, khí phách đồng thời cũng là một người có thiên lương trong sáng.

–   Bên cạnh đó tác giả còn xây dựng hình tượng viên quản ngục một người có bản chất lương thiện, say mê cái đẹp, quý trọng và biệt nhỡn nhân tài.

2.   Nghệ thuật:

–   Xây dụng hình tượng nhân vật.

–   Ngôn ngữ giàu tính tạo hình.

–   Xây dựng tình huống truyện độc đáo.

–   Bút pháp lạng mạn kết hợp với thủ pháp đối lập tạo nên sự đặc sắc cho tác phẩm.

Loan Trương

>>> XEM THÊM : 

Post Author: Loan Nguyễn Thị

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *