Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân | Văn mẫu

Đề bài: Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Bài làm

Nguyễn Tuân là một trong những nhà văn tiêu biểu của nền văn học Việt Nam. Ông viết văn từ trước cách mạng tháng Tám và tiêu biểu nhất đó chính là tác phẩm Chữ người tử tù được in trong tập Vang bóng một thời.

Nhân vật chính trong tác phẩm là Huấn Cao kết hợp với các nhân vật chính diện khác như: quản ngục và thầy thơ lại. Huấn Cao là một nghệ sĩ tài hoa trong nghệ thuật thư pháp. Người đời biết đến chữ ông đều có lời khen "Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm" , "Có được chữ ông Huấn mà treo là có một báu vật trên đời" . Có rất nhiều người cảm nhận được sâu sắc tài hoa của ông Huấn trong đó có viên quản ngục.

Thiên truyện được mở đầu bằng cuộc đối thoại giữa hai nhân vật quản ngục và thơ lại. Chúng ta có thể thấy nét đặc sắc ở đây chính là Nguyễn Tuân không đi trực tiếp vào miêu tả nhân vật chính mà thông qua cuộc đối thoại của hai nhân vật khác để giới thiệu về Huấn Cao. Ông không chỉ có tài viết thư pháp mà còn là người giỏi võ nghệ, uy danh nổi khắp cõi. Nổi danh nhất chính là tài viết chữ. Như chúng ta đã biết thì viết thư pháp chính là một nghệ thuật truyền thống của dân tộc. Đi đôi với tài hoa còn là nhân cách cao cả của Huấn Cao, ông không hề run sợ trước cường quyền và bạo lực. Huấn Cao giống như một bức tượng đài kiên cường, bất khuất.

phân tích tác phẩm chữ người tử tù

Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Chính vì tính tình khẳng khái đó mà viên quản ngục mặc dù rất muốn xin chữ của ông Huấn nhưng cũng không thể nào dùng quyền lực của mình để ép ông viết được. Trong khi giữa hai người lại có cuộc gặp gỡ hết sức éo le đó chính là tại nhà tù nơi mà Huấn Cao trải qua những ngày cuối cùng trước khi ra pháp trường. Đó cũng là tình huống dẫn tới cảnh tượng ngàn năm có một đó chính là cảnh cho chữ. Giữa một nơi tăm tối, ngục tù có một người có tài viết chữ, một người thì ngưỡng mộ tài năng đó. Sự trái ngược ở cả thân phận khiến cho quản ngục phải đứng giữa sự lựa chọn giữa việc tuân thủ làm tròn bổn phận của một viên quản ngục thì lại chà đạp lên tình tri kỷ và cái đẹp còn ngược lại muốn giữ được cái lòng biệt nhỡn nhân tài này thì lại phải trái với chức trách của mình.

Có thể nói những phẩm chất tuyệt vời của Huấn Cao được chói sáng lên trong cảnh cho chữ, cảnh tượng cuối cùng và được Nguyễn Tuân coi đó là cảnh tượng xưa nay chưa từng có. Huấn Cao không hề thấy việc quản ngục đối xử khác với mình ở trong tù khi mang rượu thịt cho ông nhưng ông chỉ coi đó là điều vụn vặt, và tự nhiên hưởng thụ chứ không cần biết mục đích của việc mình được đối xử khác biệt. Chỉ đến khi biết được tấm lòng của viên quản ngục, khi đó Huấn Cao mới quyết định đó là cho chữ. Việc cho chữ này không giống với một kẻ sắp bị tử hình đang đem tài sản cuối cùng của mình cho người khác mà để trình diễn tài năng của mình, thể hiện sự xúc động của ông đối với viên quản ngục.

Cảnh tượng cho chữ giống như một sự đổi ngôi đặc biệt. Kẻ trong tay có quyền uy thì giống như bị tước hết uy quyền và khúm núm trước Huấn Cao – một tử tù. Còn kẻ vốn là tù nhân, nhà người bị tước quyền sống thì lại trở nên to lớn, đầy quyền uy. Huấn Cao chăm chú viết từng nét chữ, cả căn phòng chỉ có ánh sáng phát gia từ bó đuốc nhưng hình ảnh của ông lại sáng ngời. Ông không chỉ cho chữ mà còn cho quản ngục lời khuyên. Quản ngục lĩnh nặng lời khuyên và vái lạy Huấn Cao: "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh" . Cảnh cho chữ chính là điều khẳng định cho chiến thắng của cái thiện, cái đẹp trước cái ác, cái xấu. Chính ánh sáng của cái đẹp đó, của bó đuốc rực đỏ đã đẩy lùi đi bóng tối nơi phòng giam vốn tăm tối, ẩm ướt. Mùi thơm của chậu mực đã xua đi mùi phân chuột, phân gián và màu trắng tinh khiết của tấm lụa bạch đã khiến cho căn phòng không còn trở nên u ám nữa. Chính Huấn Cao giống như ngọn đèn soi đường dẫn lỗi cho quản ngục – một kẻ lầm đường, lạc lối.

Truyện Chữ người tử tù mang một không khí trang nghiêm, cổ kính và có phần bi tráng. Nguyễn Tuân đã cho người đọc thấy được ông không chỉ là người am hiểu sâu sắc về cái đẹp, mà còn cực kỳ yêu quý cái đẹp. Ông đã làm sống dậy truyền thống về nghệ thuật viết thư pháp thời trước. Tác phẩm giống như một áng văn yêu nước trong hoàn cảnh mất nước.

Loan Trương

>>> XEM THÊM :

Post Author: Loan Nguyễn Thị

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *