Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 6 / Kể lại câu chuyện những chú bé không chết | Làm văn mẫu

Kể lại câu chuyện những chú bé không chết | Làm văn mẫu

Đề bài: Kể lại câu chuyện những chú bé không chết

Bài làm

Kể lại câu chuyện những chú bé không chết

Trong hoàn cảnh Phát xít Đức ồ ạt đem quân sang xâm lược Liên Xô. Chúng cướp phá, bắt giết hết sức tàn bạo ở những nơi chúng đi qua.

Một buổi chiều nọ, chúng bất ngờ xông vào một ngôi làng nhỏ. Khi đó chúng không gặp một sự chống cự nào ở ngôi làng ấy mà có thể điềm nhiên tiến vào làng. Cứ nghĩ rằng sẽ thuận lợi chiếm được làng và được yên thân nhưng thực tế lại chẳng như chúng nghĩ. Trời vừa bắt đầu tối thì tiếng súng nổ ran. Bọn Phát xít giật mình, hốt hoảng như kẻ mất hồn. Một tên lính hấp tấp chạy vào thưa:

–   Bắn nhau ở cánh rừng bên kia kìa! Bắt được một tên du kích.

Phải một lúc sau, mấy tên lính áp giải một chú bé đến trước mặt tên chỉ huy. Đó là một chú bé mặc chiếc áo sơ minh xanh, có hàng cúc trắng nổi bật. Chú bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi. Tên chỉ huy hỏi chú bé là ai, chú tỏ ra kiêu hãnh và trả lời một cách dõng dạc: “Tao là du kích”. Mặc dù bị tra tấn, ép hỏi rất dã man nhưng chú bé chẳng hề run sợ và cũng không khai nửa lời về đội du kích của mình. Tên sĩ quan rất tức giận và sai lính đem chú bé đi xử bắn vào rạng sáng.

Đêm hôm sau, đội du kích không đánh ở mé rừng xa kia nữa mà tấn công vào chính khu vực đóng quân của Phát xít Đức. Họ đã làm cho kho tàng của chúng bị nổ tung. Tuy nhiên chúng cũng bắt được một cậu bé. Lúc đem cậu bé đến trước mặt tên sĩ quan chỉ huy, hắn kinh ngạc hỏi: “Mày là ai?”. Cậu bé kiêu hãnh trả lời: “Tao là du kích”. Dường hư không thể tin nổi vào mắt mình nữa, bởi trước mắt hắn vẫn là cậu bé mà hôm qua hắn đã gặp. Vẫn chiếc áo sơ mi xanh ấy, vẫn hàng cúc trắng ấy. Hắn gào lên và hạ lệnh treo cổ chú bé.

Cho đến đêm thứ ba, đội du kích đã đánh thẳng vào sở chỉ huy của bọn Đức. Đội du kích bắt sống được tên sĩ quan và mang hắn về khu căn cứ ở trong rừng. Quãng đường áp tải về khu cắn cứ hắn bị bịt mắt. Khi người ta cởi khăn bịt mắt của hắn ra, hắn thấy trước mắt mình là một người du kích đứng tuổi và đứng cạnh là một cậu bé mặc chiếc áo sơ mi xanh, hàng cúc trắng. Hắn trở nên hoảng loạn, quỳ phục xuống đất và rên rỉ. Trong miệng luôn luôn nói xin tha tội cho mình:

–   “Xin tha tội cho tôi! Tha tội cho tôi! Tôi đâu biết Ngài có thể chết đi sống lại như phù thủy thế này!”

Lúc này người phiên dịch chỉ vào bác du kích và giải thích cho hắn rằng đây là cha của hai đứa trẻ bị hắn giết hai đêm trước còn trước mặt hắn bây giờ là đứa con thứ ba của bác ấy. Tên sĩ quan kêu lên và gục xuống đất. Hắn đã bị khuất phục bởi tinh thần gan dạ, dũng cảm của những chiến sĩ nhỏ tuổi trong cuộc đấu tranh chống phát xít xâm lược.

Loan Trương

>>> XEM THÊM : 

About Loan Nguyễn Thị

Loading...

Check Also

phân tích bài thơ nhớ rừng

Phân tích bài thơ nhớ rừng của thế lữ | Học Văn Hay

Đề bài: Phân tích bài thơ Nhớ Rừng của Thế Lữ Bài làm Thế Lữ …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *